Hoa giấy

0
163

Hoa giấy có mặt trên đời, không gắn với một thông điệp nào cho riêng mình cả, hoa giấy cũng không hẳn theo mùa. Nhưng đã ló rạng dưới ánh mặt trời là rực rỡ. Hoa như thể niềm vui hiển nhiên đến với bạn, vì bạn đã đến với đời, được ban tặng số vốn liếng quý báu.

Hoa giấy lạ lùng trước hết bởi cái tên hoa giấy. Rõ là hoa từ thân cành, có gốc ăn từ gốc lên, mà người đời lại gắn cho nó cái tên hoa giấy. Thây kệ, hoa trồng từ bờ rào cho đến cổng nhà, hoa trong chậu nơi ban công cho tới hoa bên đường. Người cho hoa thỏa sức thì hoa theo tường lên tầng 3, tầng 4 tốt um. Thân gỗ chắc, dẻo dai, cành lại mềm mại, duyên dáng đơm hoa. Người cắt tỉa thì hoa trong chậu, theo dáng, thế đã định. Hoa không hẹn mùa mà hẹn với đất trời tùy ý, ngọn cứ vươn cao, lá cứ xếp chồng, đến một ngày ngọn ấy dần chuyển màu mà thành hoa.

Người ta chẳng để ý mùa hoa giấy bao giờ nói gì đến kiếm tìm nụ hoa. Chỉ tới khi hoa giấy khoe sắc thì mới để mắt tới. Không ít người vắt hoa xuống chụp ảnh. Để rồi chị em trầm trồ mà rằng “màu hoa đẹp quá!” những tím, hồng, son hay đỏ thẫm lại còn hoa trắng. Tất cả rung rinh trong nắng như  hòa vào hơi thở của mùa một nốt nhạc của riêng mình, dung dị mà tự tin . Hoa như lá, như cành mà cũng chẳng phải. Hoa mang sắc màu riêng, đâu như lá. Hoa như nét vẽ mà ngọn gió tài ba đã vẽ trên nền lá xanh thẫm nắng những vệt màu đầy ngụ ý, hẳn là gió đã chọn hoa giấy chứ không phải bất kỳ loài hoa nào.

Hoa giấy đỏ thẫm in trên nền lá, hoa giấy hồng tươi, cánh mỏng manh như thể tan trong gió. Hoa giấy màu son như môi con gái tuổi yêu đang hẹn hò, hoa giấy trắng, tựa cánh bướm xếp trên cành lá cành. Đôi khi còn thấy hoa vàng, hoa tím, dẫu không nhiều nhưng để nhớ cho mỗi lần bắt gặp.

Hoa giấy sao động trong nắng hè, mặc nằng gió. Giàn hoa giấy che mát cổng nhà , sân nhà, leo lên ban công thật mạnh mẽ. Hoa tích nắng, uống mưa từ giời cao, rễ ăn sâu trong lòng đất chẳng ngại khó để khi ngọn vươn dài là kết hoa.

Hoa của mùa xuân đẫm mư, bông không to nhưng màu đậm. Dường như mưa xuân làm cho cánh hoa không dãn hết, nên màu đỏ thẫm hơn, tím hồng lại thiên về tím, màu son lại như cô gái đánh môi đi hội đậm nét son.

Hoa trong chậu về hiên nhà, dẫu không phải hoa của Tết, của xuân nhưng đôi người vẫn chọn hoa giấy vì độ bền hoa. Có gì quý hơn khi sinh lực có gốc tự mùa xuân, hoa bền có thể đi cùng gia chủ tiếp các mùa còn lại. Hơn nữa hoa giấy trong dịp Tết thường được tạo thế. Thế mà gia chủ cần cho mùa xuân, cho cả năm từ những gốc nâu chắc khỏe, nuôi cành đơm hoa cực đẹp. Hoa giấy sáng bừng cả không gian vốn bị mưa xuân bủa vây, cho người ta cảm nhận rõ hơn về nội lực của bản thân trong mùa xuân mới.

Mùa hạ là mùa hoa nở bung. Bởi hoa giấy ưa nắng, ưa mặt trời. Hoa reo trong nắng gió để thực là mình. Những giàn hoa giấy hồng rực, bông bay, bông rủ từ gốc  tới ngọn. Hoa giấy hồng phơi phới trong nắng hè. Có loài cây héo đi trong cái nắng gắt gao, phải chờ đêm lá mới tỉnh. Nhưng với loài hoa giấy thì lá cứ xanh, hoa cứ thắm. Lạ cho loài hoa càng nắng, càng mưa thì càng lên xanh um và hoa tiếp nối đơm bông. Hoa cho con người cảm giác về sự bền bỉ, kiên gan. Nói thế là vì trong cái nắng hầm hập có nhiều loài hoa bạc màu vì nắng. Có những bông hoa hồng chưa kịp nở đã héo. Nhưng hoa giấy thì không, hoa đậu trên lá qua những ngày nắng, qua cả những trận mưa giông. Đôi bông hoa bị rụng vẫn nguyên màu. Sức sống của rễ, thân đã truyền cho hoa lá sức sống mãnh liệt, để hoa có nhiều nhất những tháng ngày reo vui với người, với đời, để thấy hoa, đôi người chạnh lòng nghĩ về tháng ngày, về chính mình với những trải nghiệm cất vào hành trang.

Thu về, cả phố lao xao trong sắc vàng. Chẳng ai dám chắc đám lá về cội vui hay buồn, luyến tiếc hay háo hức cho chặng cuối của hành trình. Nắng vàng, trời xanh, hoa giấy vẫn đầy vơi trong hanh hao khô xác. Những mầm ngọn chuyển dần nâu đỏ mấy ai hay, nhưng hoa khiến mùa thi trở lên tưng bừng khang khác với những gì thông thường, cố hữu thì lại khiến người ta nhớ.

Mùa đông về dần trong những hanh hao, rồi gió bấc và mưa lạnh. Người bán hoa thường kể chuyện che chắn để cho hoa nhà mình nở được đúng lứa thì hoa giấy vẫn điềm nhiên đung đưa trong giá lạnh. Chỉ đôi bông hoa màu trắng mãi chưa bật được màu, giữ màu xanh hơi lâu hơn thường lệ. Nhưng cho đến ngày trời hửng, những chùm hoa vẫn đậu trên lá xanh, sáng bừng trong gió lạnh mùa đông.

Hoa giấy không thơm, cũng chưa hẳn là đẹp, chả bao giờ người ta cắt cành cắm lọ chơi, nhưng bắt gặp hoa ở đâu là bắt mắt bởi sắc màu phơi phới, ngắm nhìn thật lâu, để thấy từng đường gân trong cánh hoa đầy sinh lực, cánh xếp nghiêng ôm nhụy dài nở ra năm cánh như thể bông hoa cỏ… chợt thấy trong lòng nhen lên những cảm xúc thanh nhẹ như hoa. Để rồi thầm nhủ: Cũng như hoa, ta sẽ đi suốt bốn mùa an nhiên, thế là đủ.

Người Hà Nội